Làm giàu từ đồ thủ công


Dù đã có công việc toàn thời gian hay bán thời gian, bạn vẫn có thể thu được rất nhiều điều có lợi từ việc đưa sở thích làm đồ mỹ nghệ vào kinh doanh.





Với những người mới bắt đầu, điều quan trong nhất là phải thực sự có đam mê, kiến thức cũng như kỹ năng làm những món đồ nhỏ nhắn xinh xắn. Một chút nhạy cảm với thị trường và khả năng marketing cũng là những yếu tố cần thiết để thành công.

Tác giả của cuốn "Handmade for Profit" (tạm dịch là: Đồ thủ công sinh lợi nhuận) và là một người đã có 25 năm kinh nghiệm với đồ mỹ nghệ, bà Barbara Brabec, cho hay:

"Sở thích của bạn phải được chuyển thành sản phẩm hay dịch vụ hướng tới một thị trường cụ thể". Bà nhấn mạnh: "Bạn có thể rất thích những thứ bạn làm ra, nhưng điểm mấu chốt là liệu có ai chịu bỏ tiền ra mua nó không ?"

Theo bà, tất cả các sản phẩm dù là may, thêu, khâu, đan, làm bằng gỗ, hay sắt, đó là tượng hay đồ trang sức thì bạn đều có thể bán để thu lời. Có thể nói sản xuất đồ thủ công là một ngành công nghiệp có trị giá hàng tỷ đôla.

Bà cho biết mọi người đều cảm thấy e sợ khi họ đang bước ra khỏi khu vực an toàn của mình, từ làm cho vui, chuyển thành làm để thu lời. Cách duy nhất để có thể vượt qua cảm giác này là thử làm nhiều lần.

Bà cho biết bạn sẽ phải biết cách chấp nhận sự đánh giá hoặc hắt hủi, không phải với cá nhân bạn, mà với sản phầm hoặc dịch vụ mà bạn cung cấp. Khi bắt tay vào công việc bạn phải luôn sẵn sàng chấp nhận rủi ro.

Lời khuyên của bà Brarec cho những người muốn thử sức mình là ngoài niềm đam mê và sự khéo tay trong làm đồ mỹ nghệ, họ nên bắt đầu với một chiếc máy tính. Ngay cả một người hoàn toàn chuyên nghiệp như bà Brabec cũng phải thừa nhận rằng ngày nay việc kinh doanh sẽ khó có thể đi đến đâu nếu không có máy tính.

Máy tính và Internet không chỉ giúp bạn nghiên cứu thị trường mà còn giúp bạn bán sản phẩm vượt khỏi khu vực bạn sinh sống.

Với chiếc máy tính, dù bạn chỉ bắt đầu với một cửa hàng nhỏ hoặc một khu chợ địa phương, thì thị trường của bạn có thể mở vươn tới một nửa thành phố hoặc xa hơn.

Bên cạnh đó, bạn cũng nên thử nghiệm sản phẩm với thị trường bất kỳ khi nào bạn có điều kiện.

Brarec đã bán gần nửa triệu cuốn sách dạy những người thích làm đồ thủ công khác kiếm tiền từ những sản phẩm của họ. Bà cũng chứng kiến nhiều người lặp đi lặp lại những sai lầm của mình.

Chẳng hạn như một cô thợ may đã làm ra những con búp bê mềm xinh xắn nhưng thất bại trong việc xin giấy chứng nhận sáng chế. Từ đó công việc kinh doanh của cô đã đổ bể khi một hệ thống các cửa hàng sản xuất hàng loạt mặt hàng trên ra đời.

Một sai lầm phổ biến khác là đặt giá sản phẩm quá thấp. Rất nhiều những người bắt đầu kinh doanh kiểu này mắc sai lầm của việc không thu đủ phí. Bà cho hay xây dựng một hệ thống hạch toán chi phí và lợi nhuận là rất quan trọng đặc biệt là khi việc kinh doanh đòi hỏi phải thuê người.

Theo bà đồ thủ công có tính nghệ thuật nên việc định giá không hề đơn giản và mức giá thường chỉ hợp lý một cách tương đối. Nếu đặt ngưỡng giá quá rẻ thì sẽ không đủ tiền để trả cho người làm thuê.

Theo bà việc nâng giá sẽ khó khăn hơn việc hạ giá rất nhiều vậy nên kinh nghiệm cho thấy những người mới bắt đầu nên bán sản phẩm của mình ở mức hơi đắt so rồi sau đó điều chỉnh giảm xuống mức hợp lý.

Bà nhận định tương lai của ngành công nghiệp này sẽ ngày càng tươi sáng hơn. Mọi người không chỉ thích sản phẩm thủ công vì vẻ đẹp và sự tinh xảo của nó mà họ còn hiểu rằng trong mỗi sản phẩm đều có một chút hồn nghệ sĩ bên trong và cái mọi người mua không chỉ là sản phẩm.

Đó cũng là lý do sẽ luôn có cơ hội và thị trường cho những ai muốn thử sức trong lĩnh vực này.

( Theo Vnexpress )
Read More ->>

Con đường trở thành "đại gia Việt"


40 năm trước cậu bé Đoàn Nguyên Đức hàng ngày chăn trâu trên cánh đồng bên cạnh sân bay Phù Cát, tỉnh Bình Định quê hương, ước mơ một ngày nào đó sẽ được cưỡi và tậu cho mình một máy bay riêng. Ước mơ tưởng như viển vông đó nay đã thành hiện thực.

Ở phố núi, chẳng ai gọi ông Chủ tịch Câu lạc bộ bóng đá Hoàng Anh Gia Lai, Tổng giám đốc kiêm Chủ tịch Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai (HAGL Group) bằng cái tên cúng cơm Đoàn Nguyên Đức, mà là Ba Đức vì cái tên này đã trở nên gần gũi, thân quen với mọi người.

Từ năm 2001 đến nay, cái tên Ba Đức càng nổi như cồn sau những sự kiện làm nên các “ tít” lớn trên hầu hết các báo Việt Nam và cả trên thế giới như: việc ông mua chân sút số một Đông Nam Á Kiatisak và trả lương đến 15.000 USD một tháng vào năm 2002; hợp tác với CLB bóng đá nổi tiếng của Anh Arsernal để mở Học viện bóng đá HAGL Arsenal JMG vào năm 2007...

Đầu năm 2008 ông còn định mua 20% cổ phần của CLB Arsenal. Và gần đây nhất là ông đã tậu cho mình một chiếc máy bay riêng (Beechcraft King Air 350, trị giá 7,5 triệu USD) như điều mà ông từng mơ ước 40 năm về trước. Điều đặc biệt là ông tậu chiếc máy bay này từ tiền túi cá nhân để phục vụ công việc chung của Tập đoàn.

Bước ngoặt để Đoàn Nguyên Đức trở thành thương gia là khi ông 22 tuổi sau 4 lần thi đại học không thành. Bầu Đức kể lại rằng: “Chính vì thi rớt đại học, tôi lại thành đạt như bây giờ. Tôi có đọc cuốn sách viết về 100 tỷ phú thế giới, thấy có ai học đại học được đâu. Ông trùm máy tính của thế giới là Bill Gates giỏi lắm cũng mới học nửa chừng năm thứ hai của Đại học Harvard rồi bỏ học. Riêng tôi lại rất thích câu nói: “Trường đại học của tôi chính là trường đời”.

Khởi đầu sự nghiệp của ông Đức chỉ là việc trực tiếp điều hành một phân xưởng nhỏ, chuyên đóng bàn ghế cho học sinh tại xã. Nhưng kể từ năm 1990 đến nay, doanh nghiệp của ông Đoàn Nguyên Đức đã phất lên như diều gặp gió. Ông Đức trở thành chủ của Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai - một tập đoàn tư nhân - hoạt động trong nhiều lĩnh vực, doanh thu kể từ năm 2005 đã vượt quá 1.200 tỷ đồng, các năm sau đều cao hơn năm trước và dự kiến năm nay có thể lên đến 4.000 tỷ đồng.

Các sản phẩm của HAGL Group như đồ gỗ nội - ngoại thất cao cấp; đá granit ốp lát tự nhiên mủ cao su... đã có mặt hầu khắp các thị trường châu Á, châu Âu, châu Mỹ, Australia và New Zealand. Các văn phòng đại diện của HAGL cũng được thiết lập tại nhiều nước nhằm tạo điều kiện cho khách hàng có thể tiếp cận, giao dịch với tập đoàn một cách thuận tiện và nhanh chóng nhất.

Hiện nay, HAGL Group còn mở rộng đầu tư sang lĩnh vực kinh doanh địa ốc, như xây dựng các trung tâm thương mại, căn hộ cao cấp, văn phòng cho thuê, và đã cho ra đời một loạt khách sạn, khu nghỉ mát 4 sao, 5 sao tại TP HCM, Đà Lạt, Đà Nẵng, Quy Nhơn, Nha Trang, Pleiku...

Tính đến thời điểm 31/1/2008 tổng giá trị tài sản ròng của HAGL Group đã đạt 25.576 tỷ đồng, vượt xa so với con số 11.600 tỷ đồng đầu năm 2007. Ông Đức cho hay sở dĩ đạt được con số trên là do HAGL hiện đang sở hữu 27 dự án bất động sản, trong đó có những dự án đã được đầu tư và mua đất từ năm 2000. Do giá thị trường bất động sản, đặc biệt là căn hộ cao cấp tăng cao nên tổng giá trị tài sản ròng của tập đoàn cũng tăng.

Ngoài ra, HAGL còn đang sở hữu hệ thống khách sạn, các resort, 5 nhà máy sản xuất đồ gỗ và chế tác đá granite, trên 20.000 ha cao su tại Gia Lai, Kon Tum và Lào, nhà máy thủy điện 143 MW; 2 mỏ sắt và một mỏ đồng...

Theo kết quả kiểm toán của Earns & Young, năm 2007 vừa qua HAGL đạt 870 tỷ đồng lợi nhuận trước thuế vượt chỉ tiêu đề ra 270 tỷ đồng. Lợi nhuận trước thuế năm 2008 ước đạt 2.500 tỷ đồng.

Ông Đoàn Nguyên Đức cho biết thêm, trong năm 2008, HAGL Group cam kết sẽ tài trợ cho Lào 100% vốn với giá trị lên đến 19 triệu USD để xây dựng làng vận động viên SEA Games 25, gồm tám khu nhà chức năng với khoảng 42.000 m2 sàn xây dựng, là một khu ở khép kín cho 4.000 vận động viên quốc tế.

Trong tổng vốn 19 triệu USD, 4 triệu USD là tài trợ không hoàn lại, phần còn lại được cho vay thời hạn ba năm không lãi suất. Khoản tiền vay sẽ được Chính phủ Lào hoàn trả bằng gỗ khai thác và các dạng quota khác cho HAGL.

Ngoài ra Chính phủ Lào còn tạo điều kiện cho HAGL thăm dò tiềm năng khai thác khoáng sản ở Nam Lào và cấp cho HAGL 10.000 ha đất trồng cao su, nâng tổng diện tích đất dự án cao su tại tỉnh Attapeu của HAGL lên 15.000 ha, bao gồm cả đất để xây dựng hai nhà máy chế biến mủ cao su với tổng công suất 40.000 tấn một năm.

Theo tính toán trong vòng 5 đến 7 năm tới lợi nhuận của HAGL từ việc đầu tư tại Lào có thể lên đến trên dưới 100 triệu USD một năm nhờ xuất khẩu cao su và các sản phẩm từ cao su và gỗ. Rõ ràng là đồng tiền mà bầu Đức bỏ ra để khuyếch trương thương hiệu và uy tín của Tập đoàn cũng như 15.000 ha trồng cao su trên đất Lào, quả thật là những con gà đẻ trứng vàng.

( Theo Vneconomy )
Read More ->>

Chàng trai bán giày trở thành tỷ phú đôla


Khi mới 13 tuổi, Henry Sy một mình rời Trung Quốc đến Manila, Philippines tìm cha, một người bán hoa quả nghèo khó. Sau nhiều năm phụ giúp ông bán hàng, vào năm 24 tuổi, Henry Sy khởi nghiệp bằng một cửa hàng bán giày khiêm tốn tại quận Quiapo, Manila.

Đến cuối thập kỷ đó ông mở thêm chi nhánh mới và vào những năm 1970, Henry Sy xây dựng được siêu thị của riêng mình. Bước ngoặt lớn là vào năm 1985, ông khai trương trung tâm mua sắm đầu tiên. Cho đến nay, Henry Sy có trong tay cả một đế chế SM hùng mạnh với quy mô lớn nhất nước trong lĩnh vực bán lẻ, trung tâm thương mại, ngân hàng.

Hai chữ cái SM viết tắt cho "Shoe Mart", do ban đầu các cửa hàng của Henry Sy chỉ bán giày dép. Trong nửa đầu năm 2009, thu nhập ròng của SM tăng 14%. Trong suy thoái, cổ phiếu của tập đoàn đầu tư SM Investments vẫn tăng gần gấp đôi giá trị so với tháng 12 năm ngoái.

Năm nay là lần thứ hai liên tiếp ông giữ vững danh hiệu người giàu nhất Philippines, theo đánh giá của tạp chí Forbes. Tài sản của ông tăng từ 1,4 tỷ USD năm 2007 lên 3,8 tỷ USD năm 2009, bất chấp khủng hoảng tài chính toàn cầu. Henry Sy cùng gia đình xếp hạng 234 thế giới trong danh sách những người giàu nhất năm 2009 của Forbes.

Henry Sy được mệnh danh là "Ông vua bán lẻ" tại Philipines. Ở độ tuổi 84, ông trùm ngành bán lẻ có một vợ và 6 người con. Hiện nay, con cái cùng các cháu của Henry Sy cũng tham gia vào quản lý công việc kinh doanh gia đình.

Công ty SM Prime Holdings, chuyên quản lý các trung tâm thương mại do người con trai Hans Sy nắm giữ, mở thêm được 31 khu mua sắm mới chỉ riêng trong năm vừa rồi. Ngân hàng lớn nhất Philippines Banco de Oro Unibank, do con gái Teresita Sy-Coson điều hành. Ngoài ra, vợ và những người con, cháu khác của Henry Sy có cổ phần tại hàng chục công ty khác.

Năm 2006, Henry Sy mua 66% cổ phần tại Ngân hàng Equitable PCI, nhà cho vay lớn thứ ba Philippines, nơi ông đã có 34% cổ phần, và sáp nhập nó với Ngân hàng Banco de Oro Universal của con gái. Hồi tháng 5, ngân hàng này đã ký thỏa thuận mua lại chi nhánh Philippines của ngân hàng Mỹ GE Capital. Ngoài ra, SM còn là chủ sở hữu của China Banking Corporation. Gần đây, ông bán 11% cổ phần tại Tập đoàn thực phẩm và đồ uống San Miguel lấy 680 triệu USD. Nhà Sy cũng mới công bố kế hoạch chuẩn bị xây dựng hệ thống sòng bạc của họ tại Manila.

Henry Sy từng được câu lạc bộ kinh doanh Makati Business bầu là "Nhà quản lý của năm", và được Đại học De La Salle ở Manila phong tặng bằng Tiến sĩ danh dự ngành Quản lý kinh doanh hồi 1999.

Tập đoàn SM Investments nổi tiếng như một trong những công ty được quản lý tốt nhất ở Philippines. Trung tâm SM Mall of Asia, được xây dựng tại thành phố Pasay City, là một trong 6 trung tâm thương mại lớn nhất thế giới.

( Theo Vnexpress )
Read More ->>

"Tướng chăn vịt" và câu chuyện làm giàu của người cựu tù Phú Quốc


NDĐT - Với vợ chồng người cựu tù Phú Quốc, cựu chiến binh, thương binh 2/4 Hà Thiên Văn ở Vĩnh Tường (Vĩnh Phúc), một ngày mới bao giờ cũng bắt đầu bằng việc thu nhặt mấy trăm quả trứng - sản phẩm sau một đêm của hơn 400 con vịt mái đang thời kỳ đẻ rộ.

    Xong việc thu trứng, vợ chồng họ lại tất bật chuyển sang chăn cá, lợn, bò, gà… Họ cần mẫn, nhịp nhàng làm hết việc nọ đến việc kia trong "bản nhạc chào buổi sáng" inh ỏi của tiếng vịt kêu, gà tác, xen với tiếng eng éc chói tai của đàn lợn mấy chục con đang kỳ bén máng....

    Từ rạng đông đến lúc xong tất cả những công việc "chào ngày mới" độc đáo ấy, vợ chồng ông Văn mới quay ra xếp trứng vịt vào khay chuẩn bị giao cho khách hàng. Ngó lên, mặt trời đã lấp ló ngang ngọn tre phía đầu làng. Đến lúc này, vợ chồng ông Văn mới ngơi tay, ăn lót dạ qua quýt để rồi lại chuẩn bị cho những việc không tên tiếp theo của nhà nông.

    Cựu chiến binh Hà Thiên Văn là một trong số hơn 800 chiến sĩ cách mạng của tỉnh Vĩnh Phúc tham gia chiến đấu từng bị địch bắt và tù đày ở nhà tù Phú Quốc năm xưa còn sống sót trở về quê hương.

    Nhắc đến cái tên Hà Thiên Văn, dân quanh vùng Vĩnh Sơn (huyện Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc), chẳng ai là không biết. Bởi với họ, ông không chỉ là hình ảnh tiêu biểu về một người chiến sĩ kiên trung, một một thương binh giàu nghị lực, đã biết vượt lên gian khó đời thường, phát huy phẩm chất anh bộ đội Cụ Hồ, nêu cao gương sáng Thương binh “tàn mà không phế” để làm giàu cho mình và quê hương…

    Sinh năm 1949, năm 1966, vừa bước sang tuổi 17, Hà Thiên Văn xếp lại ước mơ trở thành một sinh viên Đại học, tình nguyện cầm súng lên đường đánh Mỹ. Ông cùng đồng đội trải qua khóa huấn luyện cấp tốc, rồi được phiên chế vào Bộ đội Đặc công (K10) và đưa vào chiến trường. Trong một trận quyết tử giữa lực lượng K10 của ta với kẻ thù tại mặt trận Quảng Trị vào cuối năm 1967 – trận đánh mở màn cho chiến dịch Mậu Thân 1968, Hà Thiên Văn đã bị thương nặng, ngất đi. Sau bảy ngày mê man, tỉnh lại trong nhà giam của địch ở giáp Quy Nhơn, ông mới biết mình đã bị địch bắt. Tới tháng 2 năm 1968, ông bị địch chuyển tới giam cầm tại nhà lao Phú Quốc.

    Tại nơi ngục tù của đế quốc, dù phải trải những trận đòn roi tra tấn, khủng bố tàn bạo của địch, nhưng Hà Thiên Văn cùng đồng đội, đồng chí đã bí mật thành lập các cơ sở Đảng, các tổ chức đoàn thể nhằm tổ chức đấu tranh chống chế độ lao tù hà khắc của Đế quốc, vừa học tập văn hóa, chính trị, vừa củng cố, nêu cao và giữ vững thần lạc quan cách mạng, trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân. Để rồi, ngày cả nước ca khúc khải hoàn, Hà Thiên Văn cùng đồng đội đã được trở về trong vòng tay yêu thương của Đảng, quân đội và nhân dân.

    Hà Thiên Văn đã phải hứng chịu nhiều trận đòn tra tấn man rợ của kẻ thù, cánh tay cùng bàn phải tay bị địch đánh dập nát, giờ thành tật lòng khòng, bàn tay rúm ró, co quắp lúc nào cũng như bị quặt ngược lại về phía trên mu; ba chiếc xương sườn, toàn bộ xương quai xanh, cũng không còn nguyên vẹn do những đòn tra tấn dã man của địch. Đó là chưa kể đến những vết thương trong trận đánh trước khi bị địch bắt trên chiến trường năm xưa tại Quảng Trị đã găm sâu và da thịt. Bây giờ, mỗi lúc trái nắng trở trời, toàn thân ông vẫn như bị hàng chục chiếc kìm rút từng thớ thịt. Nhưng ông vẫn lạc quan bảo rằng: so với bao đồng đội đã hy sinh, mình vẫn còn may mắn vô cùng!

    Về với đời thường, thương tật nặng (mất 71% sức khỏe) khiến Hà Thiên Văn phải chia tay với ước mơ đến với giảng đường đại học. Không nản lòng, người lính cựu đã tự tìm cho mình một hướng đi mới: trở lại với ruộng đồng, tìm cách gây dựng cuộc sống ngay tại quê hương. Nhưng ngày ấy, vừa bị chiến tranh tàn phá mấy mươi năm; rồi cơ chế bao cấp bó buộc, đã khiến cả đất nước ta, đặc biệt là những ngưòi nông dân phải đối mặt với muôn vàn khó khăn thiếu thốn. Hà Thiên Văn bắt đầu cuộc mưu sinh bằng một đàn vịt hơn 30 con. Với một “thâm niên” 33 năm chăn vịt, ông cùng vợ con xoay xỏa đủ cách để mong ngày có hai bữa no. Thế nhưng, thiếu đói vẫn luôn vây bủa gia đình ông - một gia đình thương binh nặng đông miệng ăn vốn đã nghèo, lại càng thêm nghèo!

    Không nản lòng, lấy niềm tin, sự lạc quan và khí chất của một người lính kiên trung làm nhựa sống, ông tự trào mình bằng danh xưng “Tướng chăn vịt” để chỉ huy đàn vịt giống vượt qua ngững ngày giáp hạt. Không những thế, ông còn làm thơ để tự động viên mình vững tâm vượt qua gian khó.

    Và rồi một luồng sinh khí mới đã ùa đến khi đất nước ta xóa bỏ cơ chế bao cấp, bước vào thời kỳ đổi mới. Đặc biệt, chủ trương san ghép ruộng đất, dồn điền đổi thửa, chuyển đổi cơ cấu cây trồng vật nuôi đã giúp người nông dân thực sự làm chủ mảnh đất của mình. Nhạy bén nắm thời cơ, mạnh dạn dám nghĩ dám làm, năm 2005, Hà Thiên Văn đã đứng ra, bằng uy tín của mình, thuyết phục được 46 hộ nông dân trong làng đồng ý cho gia đình ông dồn điền đổi thửa, một việc mà trước đó không lâu, đã có không ít người “có máu mặt” sẵn vốn, sẵn nhân lực muốn làm mà không thành.

    Trả lời câu hỏi vì sao ông lại “thắng thầu” trong cuộc san ghép ruộng đất với sự góp sức của 46 hộ dân (miếng nhỏ nhất khoảng 72m2 (3thước ta), miếng lớn nhất khoảng 720 m2, tương đương 2 sào Bắc Bộ), trong khi, cả vốn, nhân lực... ông đều không có? Ông Văn cười hiền, bảo: Có lẽ tôi may mắn. Nhưng, những ai biết ông thì đều khẳng định: Ông được các thành viên trong gia đình, chính quyền địa phương và bà con dân làng ủng hộ. Bởi lẽ, họ tin ở ông, một anh lính Trường Sơn, một đảng viên, thương binh kiên trung, một người cựu tù đầy dũng khí, giàu nghị lực và luôn khát khao vươn lên.

    Có được đất đai, “Tướng chăn vịt” Hà Thiên Văn dồn sức “chạy” vốn. Ai có lòng giúp cho vay mượn bao nhiêu, vợ chồng ông cũng xin nhận hết. Gom góp từ đủ các nguồn để có tiền thuê máy xúc, máy ủi đào đắp hệ thống mương dẫn, ao thả cá, nuôi vịt; xây chuồng trại, đắp bờ, khoanh vườn trồng cây... Vì vốn ít, nên ông chọn giải pháp đầu tư dần kết hợp với phương châm “lấy ngắn – nuôi dài” để thực hiện bằng được kế hoạch của mình. Vậy mà, vừa công vừa của bỏ ra ròng rã trong hơn hai năm trời cộng lại cũng lên tới hơn 150 triệu đồng. Vành đai 1,3 mẫu ruộng bao quanh ao, ông dành cấy lúa. Hệ thống bờ ao, ông trồng chuối, mía, đu đủ, bí đỏ... để có cái ăn mà chờ cá, lúa, gà, vịt, bò, lợn đến ngày cho sản phẩm. Trong những ngày khó khăn nhất ấy, vết thương cũ liên tục hành hạ, khiến sức khỏe của ông bị ảnh hưởng nặng nề. Thương ông vất vả, bà Sinh – vợ ông càng ra sức tảo tần vừa nuôi dạy con cái vừa góp sức cùng ông quyết “vắt” mảnh đất bạc màu này ra lúa gạo, ra cá, ra trứng, ra thịt cung cấp cho thị trường.

    Nhờ triệt để vận dụng “chiến thuật” lấy ngắn nuôi dài của “Tướng chăn vịt” trên trang trại giữa đồng không mông quạnh ấy, đất đã không phụ người, khi mồ hôi của gia đình người thương binh này thấm đẫm đất quê, cũng là lúc, đất đai bắt đầu trả cho gia đình ông những vụ mùa sây bông nặng hạt. Khoảng từ năm 2008 lại đây, mô hình ao - ruộng – chuồng – vườn sau khi trừ mọi chi phí, đã cho gia đình ông một nguồn thu ổn định bình quân từ 70 - 80 triệu đồng/ năm. Ông Văn cho biết, chỉ riêng thu nhập từ chuối và đu đủ hằng năm đã đủ trả sản cho 46 hộ dân. Làm ăn bắt đầu sinh lời, từng bước, ông bà đầu tư hàng chục triệu đồng mua sắm thiết bị, công cụ hỗ trợ sản xuất, từ máy cày - bừa, máy phát điện, máy bơm nước. Có máy móc, ông bà thuê thêm nhân công vừa để phát triển sản xuất, vừa tạo việc làm cho lao động trong thôn và tạo điều kiện cho các con có thêm thời gian học hành.

    Câu chuyện làm giàu của Tướng chăn vịt thật ấn tượng. Thế nhưng, với Hà Thiên Văn, thành quả lớn nhất có lẽ không hẳn từ cơ ngơi 4,3 mẫu ao, ruộng, chuồng trại với cá, lúa, lợn, gà, vịt đàn, hoa trái với tổng thu nhập bình quân gần trăm triệu đồng mỗi năm, mà là năm người con. Chiến tranh đã khiến ông không có cơ hội được bước chân vào giảng đường đại học, nhưng ước mơ ấy, đã được ông “truyền lửa” cho những đứa con. Không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ, cả năm người con đều chăm ngoan. Trong đó, hai người đã có bằng cử nhân và là đảng viên, hai người con khác đang theo học đại học. Ghi nhận thành tích đó, gia đình ông đã được UBND huyện Vĩnh Tường trao tặng danh hiệu Gia đình hiếu học tiêu biểu.

    Với bà con dân làng, với đồng chí đồng đội, Hà Thiên Văn là tấm gương sáng khiến họ luôn yêu mến, nể phục, noi theo. Còn với Hà Thiên Văn, điều giản dị mà ông luôn tâm huyết đó là, nước có giặc thì đi đánh giặc giữ nước. Được sống trở về, thì lại làm ăn lương thiện xây dựng cuộc sống no ấm. Ông bảo: Bao nhiêu năm theo Đảng, ơn Đảng, nay tôi thỏa tâm nguyện. Mình có ruộng, làm ăn chân chính, con cái ngoan ngoãn trưởng thành, lại có phần đóng góp cho quê hương, cuộc sống còn gì đáng mơ ước hơn thế!

    Đàn lợn thịt của ông Văn.

    Ông Hà Thiên Văn (đứng thứ 4 từ trái qua phải) cùng đồng chí đồng đội - nguyên là các cựu tù Phú Quốc trong một buổi đến thăm trang trại của ông Văn.

    Phút nghỉ ngơi - Ông Văn cùng đồng đội lật giở kỷ niệm trong những ngày chiến đấu ở nhà tù đế quốc.
Read More ->>

Vươn lên làm giàu từ nghề nuôi ba ba


Cách nay hơn 10 năm, ông Nguyễn Văn Nhứt ngụ ấp Long Sơn, xã Thông Bình, huyện Tân Hồng tìm hiểu mô hình nuôi ba ba của một số nông dân ở thành phố Cần Thơ. Nhận thấy nghề này có thể phát triển được tại địa phương, nên ông mua 150 con ba ba con về nuôi.




Tuy nhiên, do chưa nắm rõ kỹ thuật, tỷ lệ hao hụt cao nên sau hơn một năm thả nuôi, ông Nhứt cho “gạn ao” chỉ còn được 80 con. Ông lựa chọn những con ba ba khỏe để tiếp tục thả nuôi. Ông còn mạnh dạn đầu tư hơn 25 triệu đồng xây bể nuôi ba ba. Qua nhiều năm thả nuôi trong bể có hiệu quả, ông quyết định mua đất để mở rộng mô hình. Nhờ chịu khó học hỏi tìm tòi những kiến thức từ sách vở, báo đài, bạn bè và tham quan mô hình nuôi ba ba ở nhiều nơi, đến nay đàn ba ba của ông Nhứt phát triển tốt và mỗi năm cho thu nhập được trên 100 triệu đồng.

Theo ông Nhứt, nuôi ba ba không khó, ao nuôi phải có chiều sâu từ 1,2 - 1,5m, xây vách tường xung quanh từ đáy ao lên khỏi mặt đất 2,5m. Đáy ao được bơm cát chiều cao 3 - 4cm. Trước khi thả ba ba giống cần rải vôi sát trùng, sau 3 ngày tiến hành bơm nước sâu 0,8 - 1m và thả giống theo mật độ 500m2/1000 con; thả lục bình 1/3 diện tích ao và đặt vỉ (ngang 1m, dài 2m) để thức ăn. Trong quá trình nuôi, thay nước 1 lần/tháng và cho ăn theo trọng lượng của ba ba qua các tháng nuôi. Ngoài thức ăn cho ba ba ăn cá tạp, ông Nhứt còn cho ăn bằng thức ăn công nghiệp. Hơn 6 tháng nuôi phải tách ba ba đực, cái ra nuôi riêng nhằm hạn chế cắn nhau gây lỡ loét, cần diệt ký sinh trùng 6 tháng/lần bằng thuốc và thường xuyên bổ sung Vitamin C nhằm tăng cường sức đề kháng cho ba ba.

Hiện gia đình ông Nhứt có 4 ao với tổng diện tích 1.700m2. Ông Nhứt cho biết, năm 2011, thu hoạch một ao ba ba có diện tích 500m2, đạt khoảng 2.000kg, bán với giá từ 175.000 - 380.000 đồng/kg được gần 535 triệu đồng, sau khi trừ chi phí còn lãi 348 triệu đồng.

Hiện nay, ông Nhứt vẫn đang tiếp tục nuôi ba ba thịt và ba ba giống để cung cấp ra thị trường với giá 4.000 đồng/con. Ông đã truyền đạt kinh nghiệm nuôi ba ba cho hơn 10 hộ dân ở địa phương, nhiều hộ đã thả nuôi rất thành công, thu nhập khá.

Theo Báo Đồng Tháp
Read More ->>

Câu chuyện làm giàu của Việt kiều :Ngô Dương Hoàng Thao



Từ một cậu bé lao công chuyên quét sân, dọn dẹp kho xưởng ngày nào giờ trở thành Tổng Giám đốc của một tập đoàn công nghệ thông tin hàng đầu châu Âu. Câu chuyện tưởng như trong mơ đó lại chính là cuộc đời có thật của doanh nhân Ngô Dương Hoàng Thao, Việt kiều Đan Mạch, năm nay 39 tuổi…

Anh Ngô Dương Hoàng Thao tại một cuộc hội thảo - Ảnh do nhân vật cung cấp

Dù thành đạt như vậy, anh vẫn quyết định từ bỏ công việc mà nhiều người hằng mơ ước để trở về nước sinh sống và đầu tư. Anh luôn tâm niệm rằng, là một người làm kinh doanh thì không gì hạnh phúc bằng được làm giàu cho quê hương mình.

“Cây chổi quét sân” Yamaha Motor Đan Mạch

Mỗi một thành công đều ẩn chứa trong đó một bí quyết, vậy điều gì khiến anh thành công trên con đường sự nghiệp của mình?

Người Đan Mạch nói sự may mắn bao gồm 99% công việc và 1% may mắn. Và điều đó có nghĩa là trong cuộc đời ai cũng có ít nhất 1% may mắn. Nếu biết chớp lấy cơ hội vượt qua chiếc cửa sổ ngay trước mắt thì mình sẽ chiến thắng.

Nhưng nếu cơ hội qua rồi, mình sẽ đụng vào tường. Điều quan trọng là sự thức tỉnh đúng lúc và phương án xử lý sáng suốt của mỗi người khi cơ hội gần kề.

Nhưng để biết lúc nào cần thức tỉnh chắc không dễ?

Đúng là như vậy! Mình không thể biết trước tương lai nhưng kiến thức và kinh nghiệm sẽ giúp cho mình phán đoán được. Kinh nghiệm sẽ giúp mình nhận ra công việc nào đem lại cơ hội thành công lớn.

Vậy kinh nghiệm của anh được hình thành như thế nào?

16 tuổi, tôi cùng cha sang Đan Mạch định cư. Lúc mới sang bên đó đang là mùa đông, trời rất rét. Không có bàn tay chăm sóc, chia xẻ của mẹ và các chị em, cha con tôi đã phải tự chống chọi với những ngày đông lạnh giá. Không thiếu thốn về vật chất nhưng rất thiếu về mặt tình cảm, gia đình, bạn bè cũng như cuộc sống xứ lạ quê người, phải đối mặt với ngôn ngữ, văn hoá hoàn toàn xa lạ…

Nhưng cũng chính nhờ hoàn cảnh đó đã buộc tôi phải tự lực cánh sinh. Thời gian đầu, tôi vừa phải cấp tốc học tiếng Đan Mạch để học tiếp văn hoá và giao tiếp trong cuộc sống, lại vừa phải lăn lộn kiếm sống.

Tôi bước vào con đường kinh doanh khi mới 17 tuổi, lúc đó tôi đang học phổ thông. Tôi đã cùng với một số người bạn mở công ty chuyên tư vấn và cung cấp các dịch vụ về CNTT. Và công việc đó đã theo tôi suốt những năm học đại học.

Bên cạnh đó, để tích luỹ được nhiều kinh nghiệm, tôi không nề hà bất cứ công việc gì, thậm chí cả nhận làm lao công cho một công ty trong thời gian đi học.

Cũng như các người bạn cùng lớp, mặc dầu họ là con cái của giám đốc, bác sĩ, kỹ sư nhưng vẫn phải đi làm thêm và qua đó học hỏi được kinh nghiệm sống và trau dồi kiến thức trước khi được cha mẹ giao lại công ty nếu thành công.

Anh từng làm lao công để sinh nhai?

Năm 1988, tôi vào học Đại học Odense, chuyên ngành công nghệ thông tin và viễn thông. Tranh thủ thời gian học, tôi xin được một chân làm lao công với nhiệm vụ quét sân, dọn dẹp kho hàng cho công ty Yamaha Motor Danmark. Tôi chăm chỉ đến mức, có người gọi đùa tôi là “Cây chổi quét sân”.

Sau đó, nhờ nhanh nhẹn tháo vát, tôi được chuyển sang công việc đóng hàng xe máy thành phẩm. Bằng sáng kiến đóng một lúc 5 chiếc xe máy, trong khi trước đây chỉ đóng được từng chiếc một, tôi được người quản lý chú ý và cho sang làm bộ phận xuất nhập phụ tùng, xử lý thông tin dữ liệu tại phòng vi tính.

Nhiều việc như vậy, anh thu xếp như thế nào?

Trong những năm học đại học, ngoại trừ thời gian lên lớp, tôi đến công ty Yamaha làm. Hết giờ làm việc tại đây, tôi về nhà giải quyết công việc công ty riêng cùng với đồng nghiệp.

Rồi con đường nào đưa anh đến vị trí tổng giám đốc của một công ty chuyên cung cấp giải pháp cho truyền hình kỹ thuật số hàng đầu Châu Âu?

Bằng những kinh nghiệm và mối quan hệ tích lũy được trong thời gian đi học, ngay sau khi ra trường, tôi được công ty Viễn thông TeleDanmark tuyển chọn vào vị trí giám đốc vùng phụ trách phát triển kinh doanh. Rồi cứ hai, ba năm, tôi lại thay đổi công việc một lần với vị trí đảm trách chức vụ cao hơn.

Cho đến trước khi về nước, tôi là cổ đông sáng lập và Tổng giám đốc Công ty Meta TV Nordic, một công ty của một tập đoàn hàng đầu trên thị trường chứng khoán tại châu Âu chuyên về các giải pháp và dịch vụ cho ngành truyền hình kỹ thuật số và Internet.

10 năm cho ước mơ trở về Việt Nam

Kể từ khi sang Đan Mạch, thông tin về quê hương đối với anh rất mơ hồ. Trong khi đó, những khái niệm như Internet trên thế giới lúc ấy còn rất mới mẻ, nói gì đến Việt Nam và các phương tiện thông tin đại chúng còn hạn hẹp chưa đem được thông tin đến với các cộng đồng người Việt ở nước ngoài như hiện nay .

Chính vì thế, anh chưa nghĩ đến việc sẽ có một ngày anh cùng gia đình trở về nước nếu như không có sự chuẩn bị và nắm bắt cơ hội.

Anh về nước bao giờ và cảm nhận lúc đó như thế nào?

Năm 1993, tình cờ tôi gặp được một người Đan Mạch khi ấy là Trưởng đoàn xúc tiến thương mại của Bộ Ngoại Giao – Đan Mạch sang Việt Nam với mục đích tài trợ và tìm cơ hội đầu tư. Họ đã mời tôi về Việt Nam với tư cách là cố vấn của đoàn.

Sau 10 ngày ở Việt Nam, tôi nhận ra được những bước đổi mới tại quê nhà. Và ý nghĩ trở về nước bắt đầu nung nấu trong tôi sau chuyến đi này vì tôi đã được trọng dụng vào vai trò người Đan Mạch và người Việt “2 trong 1″ thông hiểu văn hóa, phong tục tập quán của hai nền văn hóa, giúp cho mọi việc đàm phán trở nên dễ dàng và hiệu quả hơn nhiều.

Tại sao mãi đến năm 2002, anh mới về nước đầu tư?

Trong cuộc sống, không phải cái gì chúng ta muốn là làm được ngay, cần phải có cơ hội. Đến tận năm 2002, nghĩa là gần 10 năm sau, tôi mới có cơ hội thực hiện được mong muốn đó.

Năm 2002, tôi được mời về làm Giám đốc của một công ty liên doanh phát triển phần mềm Saigon Software Development của Vương quốc Bỉ và Việt Nam. Ngoài kiến thức về chiến lược tiếp thị, quản lý và công nghệ phần mềm, tôi còn là người châu Âu biết nói tiếng Việt, đồng thời là người Việt hiểu rõ người Âu. Đó chính là những lý do để họ chọn tôi vào vị trí này và tôi được có cơ hội trở về nước.

Khi về Việt Nam, anh có thay đổi nhiều công việc giống như bên kia không?

Đối với tôi, việc tận dụng các cơ hội là điều tôi quan tâm nhất. Tôi thường thay đổi công việc không chỉ vì thu nhập mà vì muốn có thêm kinh nghiệm và kiến thức tại châu Á nói chung và tại Việt Nam nói riêng.

Tôi đã từng làm cho tập đoàn 100% vốn Việt Nam là Saigon Invest Group và tập đoàn 100% vốn của Mỹ là IDG với tư cách là giám đốc nghiên cứu thị trường và tư vấn đầu tư tại Đông Dương. Những kinh nghiệm này rất cần thiết cho một nhà tư vấn chuyên nghiệp như tôi đang làm hiện nay.

Việt Nam – một điểm đầu tư hẫp dẫn

Có lần anh nói sự khập khiễng và không hiểu sâu sắc về Việt Nam là một trong những lý do chính khiến không ít liên doanh đổ vỡ tại Việt Nam?

Những năm đầu khi nền kinh tế Việt Nam mở cửa với chính sách đương thời vẫn còn nhiều ràng buộc với các nhà đầu tư nước ngoài cũng như hai bên đối tác vẫn còn thiếu thông tin và cách xử lý tình huống còn chưa hợp tình hợp lý.

Trải qua thời gian, Việt Nam đã khẳng định được là một điểm đầu tư hấp dẫn nhất trong vùng qua hàng loạt các chính sách, luật lệ và cam kết bình đẳng cho tất cả mọi người.

Anh sẽ nói điều gì với những người đang và có ý định muốn đầu tư vào Việt Nam?

Việt Nam đã gia nhập WTO là cơ hội tốt cho các nhà đầu tư vào một thị trường đầy tiềm năng. Nhưng điều đó không có nghĩa họ sẽ tránh được những rủi ro phía trước. Vấn đề ở đây là các nhà đầu tư cần có kiến thức nhất định về cơ chế chính sách, về phương thức làm ăn ở Việt Nam.

Tôi cũng hi vọng, với sự tham gia tích cực của các nhà đầu tư nước ngoài trong thời gian tới, Việt Nam không chỉ đẩy mạnh được nền kinh tế mà còn nâng tầm cả về trí tuệ, khẳng định vị trí trên thị trường quốc tế.

Xin cám ơn anh!

Nguồn tin: Lan Hương – Dân Trí
Read More ->>

Chuyện tôi làm giàu ở Mỹ


Tôi thì không nghĩ là mình thành công nhưng trong công ty họ lại gắn cho tôi cái nhãn hiệu đó. Riêng tôi biết rõ mình là ai và khả năng của mình đến đâu, thì ôi chao sao mà ngao ngán cái ngày mọi người biết mình chỉ là một anh khờ gặp may!




Ở thời gian này máy vi tính mới còn thô sơ, nhưng mẫu máy căn bản mới thành hình. Tôi tập tành lắp ráp máy tính và bán lẻ, lợi nhuận khá cao. Tôi bắt đầu tìm tòi về điện tử qua sự hướng dẫn của các bạn bè. Kinh nghiệm thực tế tôi có nhưng để tiến xa hơn tôi quyết định đi học, 2 năm ngồi ở college và tiếp tục lên cao hơn rồi tôi cũng có bằng kỹ sư. Nhưng có điều buồn cười là người khác học thì gần như đậu A còn tôi đậu C. Có nghĩa là cái bằng của tôi chẳng có ma nào thuê tôi làm việc mà có được thuê thì cũng chỉ là một anh cán sự chứ khó để làm kỹ sư.

Mặc dù thế nhưng chẳng lẽ học kỹ sư mà lại làm cán sự, coi sao được, nên tôi lại phải lên kế hoạch để làm kỹ sư cho bằng được. Tôi biết rằng có những đoàn của các công ty đến San Jose để tuyển nhân viên, và thông thường họ hay ở tại cái khách sạn Holiday INN góc đường số 1 và cầu vượt xa lộ 101. Biết rằng mình kém cỏi, tôi tự biết mình chẳng có cơ hội để được tuyển chọn.

Khi biết có các đoàn chuyên gia về làm việc, tôi nhờ bạn tôi giữ cho tôi một căn phòng xen kẽ với họ. Mục đích của tôi là phải tìm cách tiếp cận được với bất cứ đoàn nào, khi họ đi ăn sáng. Tôi cũng đi theo và cố tìm bàn ngồi gần họ và cố gắng ngày nào cũng tìm cách chào bất cứ ai mà tôi gặp. Good morning rồi cười duyên một phát và biến. Buổi chiều tối cứ khoảng 9 giờ là tôi lại xuống bar ngồi một mình chờ họ đến ngồi gần, vài ly rượu, hay ly beer tôi cố làm ra vẻ phóng khoáng và bắt chuyện với họ. Sau hai ngày thì tôi đã quen được vài nhóm.

Đến ngày trọng đại, tôi đến trường thật sớm và chờ đợi. Khi thấy họ đến từ xa thì tôi cũng từ từ tiến lại. Dĩ nhiên đã quen nhau thì phải chào nhau. Khi biết tôi đi tìm việc, một chuyên viên của nhóm đã nhìn tôi ái ngại khi nhìn học bạ của tôi rồi sau vài câu phỏng vấn ngoài lề, ông ta nhận hồ sơ của tôi và hẹn sẽ gọi cho tôi. Tôi ra về chẳng chút hy vọng gì.

Buổi trưa tôi cũng gặp lại ông ta, hoàn toàn không đả động đến chuyện nộp đơn sáng nay. Sau cùng thì ông hất đầu ra dấu cho tôi sang ngồi cùng. Ông nhìn tôi mỉm cười bằng cái nhìn tinh quái rồi nói: You are good. I like your game và thân thiện hỏi tôi: anh tốn bao nhiêu tiền khách sạn? Tôi cười tiu nghỉu trả lời : 450 USD vì hiểu là bị ông ta lật tẩy rồi. Ông vẫn hỏi: Tôi chỉ ngạc nhiên khi anh là một sinh viên tại sao anh lại ở chung khách sạn với chúng tôi trong thời gian này? Tôi cũng hóm hỉnh trả lời ông: Thật ra tôi đến ở khách sạn là để tìm một mối quan hệ vì với điểm đậu của tôi thì tôi chẳng có chút hy vọng nào được các ông để mắt tới, chứ đừng nói là được phỏng vấn.

Ông cười và hỏi tiếp: thế anh có tìm được quan hệ nào không? Tôi lại ngổ ngáo trả lời: ít nhất tôi chưa phải thất vọng, vì ông là quan hệ đầu tiên của tôi. Việc ông nhận hồ sơ của tôi sáng nay, đang thắp sáng niềm hy vọng của tôi. Ông cười lớn và nói nhỏ: đừng hy vọng nhiều vào tôi, sao anh không nghĩ là tôi chỉ không muốn anh bị chạm tự ái? Tôi lấy hết can đảm để bắn phát đạn cuối cùng: Tôi tìm đến khách sạn này là vì trực giác, tôi gặp ông cũng do trực giác và tôi biết là sau này cũng chính ông là người dẫn dắt tôi. Tôi xin ông đừng bố thí mà chỉ xin ông nhìn trong mắt tôi đang chứa đầy sự háo hức được làm việc và tôi biết là ông sẽ nhận tôi. Ông làm mặt giận và nói: bull shit và cả hai chúng tôi đều phì cười.

Nhưng cũng chính vì cuộc nói chuyện này mà con đường công danh của tôi lại chuyển sang một nghề khác. Ngày hôm sau ông nói với tôi ở phòng ăn: Tôi không thể nhận anh trong dịp này, nhưng tôi nhận anh theo cách thông thường như anh nộp đơn từ công ty và khi được nhận, tôi sẽ có thư thông báo. Một tháng sau, tôi lên đường đi Ohio làm việc. Tôi được nhận với vị trí kỹ sư cơ xưởng.

Hình như mỗi người đều có số mệnh riêng

Làm việc được 6 tháng thì hãng quyết định đóng cửa phân xưởng mà tôi làm việc. Khi nhận được cái check cuối cùng và vé phi cơ trở về nguyên quán, tôi tìm đến thăm người thày tốt bụng. Trong lúc chưa nói câu giã từ thì tôi thấy trên bảng ghi: Công ty có chương trình tuyển 25 Salemen để làm marketing, không cần kinh nghiệm và sẽ được huấn luyên tại trường huấn luyện của hãng trong 24 tháng.

Nhìn tôi chăm chú đọc thông báo ông Budd đã nghi ngời hỏi dò tôi: Anh không định xin qua làm marketing đó chứ? Tôi chẳng dấu giếm gì hết và nói ngay: marketing là ngành mà tôi yêu thích. Ông có thể cho tôi một chỗ không? Nheo mắt nhìn tôi ông hỏi: Liệu mày có theo được không? Tôi cũng dí dỏm trả lời: Ông còn nhớ lần nói chuyện của tôi và ông. Ông không nghĩ là tôi đã làm công việc tiếp thị và chinh phục ông mướn tôi khi tôi chỉ tốt nghiệp điểm C? Một lần nữa tôi lại thắng.

Hai năm tu nghiệp về marketing đã cho tôi biết bao kinh nghiệm sống và làm việc. Học xong tôi được chuyển về chi nhánh của công ty tại Century City, chỉ cách Bervely Hill chỉ một con đường. Thời điểm này một số các công ty lớn chuyên về retail có ý định thay đổi hệ thống máy tính (point of sale) và tôi khá thành công trong việc tiếp cận với khách hàng. Các hãng sản xuất tranh nhau tiếp thị và dùng đủ mọi cách để giữ khách hàng, mặc dù vậy tôi cũng thành công khi có một số lớn các accounts của chi nhánh và từng được tuyên dương là "Nhân vật của năm". Rồi một chuyện tình cờ làm tôi nổi danh hơn, làm tôi cảm thấy mình giống như nhân vật Vi Tiểu Bảo trong truyện Trung Quốc. Câu chuyện thật khó tin nhưng là chuyện đã xảy ra.

Số là một retail store tại khu vực Los Angeles mua và thay thế toàn bộ hệ thống máy tính tiền. Ba tháng đầu tiên hệ thống chạy rất tốt nhưng sau đó thì trục trặc liên tiếp.

Trở ngại là: Trước khi cửa hàng mở cửa hệ thống toàn bộ không hề có dấu hiệu trở ngại, nhưng khi cao điểm (có khách hàng đông) là máy chủ bị tê liệt. Rất nhiều kỹ sư được gửi đến để sửa chữa, nhưng bất kể họ làm gì máy chủ vẫn chứng nào tật ấy. Tình trạng gây ra làm khách hàng nổi giận và đòi huỷ hợp đồng. Tất cả các mạch chủ đều được thay mới. Hệ thống dây cable được kiểm soát lại và tất cả gần như hoàn thiện. Sau vài tuần trở ngại liên tục xảy ra, tôi đã phải đến để ghi nhận sự việc kỹ thuật trục trặc để làm báo cáo. Viễn cảnh bị mất khách hàng và hậu quả của việc đánh mất khách hàng làm tôi nổi cáu. Trong phòng chứa máy chủ, chỉ có mình tôi, rồi không dằn được bực bội, tôi tức giận đá vào thân máy liên tiếp hàng chục cái và rồi mắt tôi sáng ra khi thấy xác một chú chuột nhắt đã khô rơi xuống đất.

Tôi bắt đầu kiểm tra lại hệ thống dây và sau gần 3 giờ tôi phát hiện ra chỉ duy nhất có một sợi bị chuột gặm nhấm đứt gần quá nửa. Tôi cắt bỏ đoạn bị cắn và nối lại. Ôi sung sướng làm sao toàn bộ hệ thống chạy như chưa bao giờ bị hỏng. Tôi thông báo với engineer deparment bộ phận có trách nhiệm sửa chữa với lý do : một mạch điện bị lỏng. Tôi thì không nghĩ là mình thành công nhưng trong công ty họ lại gắn cho tôi cái nhãn hiệu của người thành công. Riêng tôi khi biết rõ mình là ai và khả năng của mình có những gì, thì ôi chao sao mà ngao ngán cái ngày mà mọi người biết mình chỉ là một anh khờ gặp may!!!

Giải thích: sợi dây điện vì bị chuột cắn mất quá nửa, nên khi hệ thống máy con chưa sử dụng, nó vẫn đủ sức tải, nhưng khi có nhiều máy cùng chạy, dòng điện mạnh hơn, làm dây nóng và cắt mạch. Mặc dù các kỹ sư có đến và đo lại tất cả các dây, nhưng khi đo nguội thì mạch điện vẫn liền, đó là tại sao không tìm ra nguyên do máy không chạy khi cao điểm.

Thăng trầm

Như tôi đã kể ở đoạn trên là tôi sớm có một số tiền, vì may mắn có công việc làm sớm nhưng tôi lại tham lam khi thấy bạn bè tôi thành công vì cổ phiếu. Tôi liều lĩnh muốn ăn mẻ lớn, nên vào một ngày thức dậy tôi mới biết qua đêm thức dậy thấy mình trắng tay. Tôi bị shock khá nặng, và xin nghỉ một tháng để “hưởng thụ”.

Sẵn còn vài ngàn vừa lãnh xong, tôi điên lên và cương quyết phải đốt cho bằng hết, cứ thích gì thì làm cái đó. Cái tôi thích nhất là đi ăn sushi bar và ông bạn người Nhật (là một khách hàng địa ốc mà tôi chọn lọc, tôi đến đây cũng chính vì tôi từng theo sát ông trong những ngày chưa xảy ra sự cố thị trường chứng khoán bị sụp đổ) thời gian này trở thành bạn nhậu của tôi.

Thân nhau hơn, và vì biêt tôi vừa bị phá sản về chứng khoán, tôi được ông mời đến nhà chơi và sau cùng thì ông cũng còn biết tôi là một real estate broker. Có thể ông muốn giúp tôi nên ông ngỏ ý muốn bán một plaza với giá 32 triệu USD, và hỏi tôi có thể list lên market cho ông không? (Ông cũng không ngờ rằng;để tiếp cận được với ông tôi đã mất khá nhiều công lao).

Dĩ nhiên là tôi rất vui mừng vì mục đích đã thành công. Bây giờ lúc đi vào hợp đồng. Thoả thuận hoa hồng 10%. Thời hạn hợp đồng một năm. Sau đó vì những xáo trộn liên tiếp xảy ra cho thị trường địa ốc, tôi cũng không có nhiều hy vọng có thể bán được, nên tôi hợp tác với một broker khác cùng ra sức bán với tôi. Tôi cũng phải nói thêm, tôi không là broker thường xuyên của thị trường địa ốc bình thường, mà chỉ chuyên về tài sản địa ốc bị foreclosure, nên cơ hội có khách mua tài sản có giá trị lớn cũng bị giới hạn. Nhưng số may của tôi vẫn còn nên chỉ bảy tháng sau, tôi bán được, nhưng không phải bán cho thị trường nột địa Mỹ, mà thân chủ của tôi lại là một triệu phú người Anh. Vì vậy tôi hưởng trọn tiền hoa hồng mà không phải chia cho ai.

Vài tháng sau bốc đồng tôi nhảy sang làm việc cho một hãng khác, cũng trong ngành sale, công việc mới đòi hỏi tôi phải ra nước ngoài những quốc gia nằm trong lãnh thổ mà tôi có nhiệm vụ phát triển thị trường cho công ty mới. Tôi bận rộn quên đi chuyện bán cái plaza của ông bạn người Nhật. Nhưng 5 tháng sau đó tại London, tôi có dịp cùng tham gia một cuộc họp công nghệ với đối tác tại đây. Sau buổi họp này có một vị hỏi tôi về tình hình địa ốc tại Mỹ, sau đó ngỏ ý muốn tìm mua một bất động sản để kinh doanh. Tôi chợt nhớ đến cái plaza của ông bạn Nhật. Đêm đó tôi gọi về Mỹ và yêu cầu ông bạn người Nhật gửi thư phát nhanh cho tôi toàn bộ thông tin về cái plaza này. Tôi không thể ngờ được là chỉ 15 ngày sau, vị khách có mặt tại sân bay San Francisco, chỉ 1 tuần sau chính thức ký hợp đồng mua bán. Mặc dù không bán được 30 triệu nhưng giá bán củng mang lại cho tôi một khoản hoa hồng khá lớn, 2,7 triệu USD, một con số có nằm mơ cũng không nghĩ đến được.

Nhưng thật sự tôi đang có số tiền đó, không tin cũng chẳng được, con số lợi nhuận quá lớn từ địa ốc làm tôi suy nghĩ lại, và quyết định bỏ nghề chuyên môn và đi chuyên ngành về địa ốc. Thời điểm này lại là thời kỳ hưng phấn của địa ốc, nhà không có để bán, chỉ cần treo bảng có khi buổi sáng đến buổi chiều đã có thể kiếm chục ngàn dollars. Với số tiền sẵn có tôi mua nhà liên tục và bán cũng liên tục. Có lúc tôi mua đến 16 căn nhà Shapell đắt tiền với mục đích thắng lớn.

Nhưng lại nhưng phải không các bạn, đang say sưa với chiến thắng thì vào một buổi chiều đất trời rung chuyển, trận động đất to lớn đã làm cho toàn bộ thị trường địa ốc khựng lại. Ngay ngày hôm đó tôi bị mất 90.000 USD vì Escrow của tôi không đóng được, người mua bỏ hợp đồng trị giá 1,3 triệu USD mà mức lời của tôi là 90.000 USD. Liên tục các tháng sau đó chẳng ai mua và người ta thi nhau bán nhà. Tôi còn chút tiền mặt cầm cự nhưng với 16 căn nhà mà mỗi tháng tôi phải trả mortgages từ 2,5 cho đến 4 nghìn USD cho một căn. Chỉ ba tháng sau đó tất cả tiền tiết kiệm của tôi không cánh mà bay và cuối cùng tôi phải bán rẻ đi 12 căn chỉ còn giữ lại 4 căn làm vốn mà giá trị của cả 4 căn chỉ vào khoảng 1,2 triệu USD.

Tôi quyết định bỏ nghề quay lại làm kỹ sư, rồi vì không trông coi được tôi củng bán hết và mua một trang trại cũ có diện tích gần 1 arce với giá 600.000 USD ở thành phố Milpitas, CA. Thỉnh thoảng tôi vẫn hoạt động rời rạc trong lĩnh vực địa ốc. Rồi một hôm tôi lại nổi máu liều khi biết có một khu đất vùng New Jessey có diện tích 45 arces được rao bán với giá 850.000 USD, tôi quyết định mua ngay và vét đến đồng bạc cuối cùng để mua cho được. Mặc dù chưa hề biết nó nằm ở đâu (khi mua nhà đấu giá, bạn chỉ có 3 ngày để thanh toán). Mua xong tôi mới đi coi.

Mảnh đất này nằm cách trung tâm thành phố 65 dặm, và hiện do người thuê quản lý. Sau khi biết tôi là chủ mới họ đề nghị tiếp tục thuê lại và trả trước 2 năm tiền thuê với giá 7.000 USD/một tháng và hợp đồng là 15 năm. Dĩ nhiên là tôi đồng ý, tôi trở về San Francisco tôi làm thủ tục vay ngân hàng. Số tiền tôi phải trả hàng tháng là 5,200 USD. Như vậy tôi vẫn lời được 1.800 USD một tháng. (Khi vay tiền, ngân hàng có cho định giá tài sản, mặc dù tôi chỉ mua có 850.000 USD, nhưng theo bảng định giá miếng đất có giá trị 1.270.000 USD. Sự sai biệt là equity. Equity này cho phép tôi rút lại toàn số vốn đã bỏ vào và số nợ còn lại được chia ra trong 30 năm, mỗi tháng trả 5.200 USD cho đến hết 30 năm là xong).

Kể từ đó tôi không có nhiều dịp để tham gia vào thị trường địa ốc và an phận với những gì mình đã có. Rồi một ngày mới lại xảy đến cho tôi. Đúng vào ngày 4/7/1998,sau khi đi dự tiệc về, đường lên nhà tôi bị chặn lại. Cảnh sát cho biết là nhà tôi vừa bị cháy. Tôi gọi cho một anh bạn để xin ngủ nhờ, khi đến nơi tôi thấy anh bạn đang xếp ra bàn 2 cái ly và chai rượu vừa cười vừa đùa: Chúc mày vừa trúng số. Tôi đâm cáu vì nhà vừa bị cháy gặp thằng bạn quí lại mỉa mai. Làm tôi phát cáu nhưng nó vẫn cười hề hề và nói nhỏ: mày cứ chửi bố mày đi sáng ngày mai mày trở về nhà thì biết..

Sáng hôm sau tôi trở lại nhà tôi, cảnh tượng thê lương căn nhà to lớn chỉ còn lại 2/3 khói đen bám quanh nhà. Ở một góc sân vẫn có chỗ còn âm ỉ mồi lửa, và trước nhà tôi có hàng trăm người đang bu quanh. Người nào cũng cố bám lấy tôi và đề nghị cho họ làm người đại diện để làm việc với hảng bảo hiểm. Sau cùng tôi cũng chọn được một người. Việc đầu tiên là buổi sang họ mang lại cho tôi một tấm check của công ty bảo hiểm có trị gía 20 ngàn đô để tôi chi phí cấp thời, họ cũng mang đến hơn 10 người đến để liệt kê tài sản của tôi. Toàn bộ quần áo họ thu hết. TV, các loại máy đều bị thu gọn, mà quần áo là nhiều nhất.

Một chuyên viên nói với tôi: Chưa bao giờ tôi thấy ai có nhiều quần áo như ông! Thật ra chẳng phải là tôi có nhiều quần áo, mà chỉ vì tôi có thói quen cứ hàng tháng tôi lại đóng thùng gửi về cho thân nhân ở Việt Nam. Số quần áo này tôi mua ở chợ trời nên nhiều vô kể. Chẳng ngờ rằng trong bảo hiểm có điều khoản nói rõ: đối với vất dụng quần áo thì cứ một đổi một vì vậy kể cả miếng giẻ lau nhà cũng được tính lá 1 unit. Tổng kết Bảo hiểm phải đền cho tôi từ quần áo và các vật dụng khác và tiền sửa nhà lên đến trên 2,3 triệu USD. (Ghi chú: Bảo hiểm hoả hoạn, của tôi có Cover limit up to 3 triệu USD).

Tôi quyết định bán phần đất của khuôn viên được 1,7 triệu USD. Có thêm chút tiền tôi có ý định nghỉ hưu sớm. Nơi đầu tiên tôi nghĩ đến là về Việt nam. Nghĩ là làm, tôi mua vé về Việt Nam ngay sau đó vài ngày. Ôi chao Việt Nam vui quá và tôi ở lỳ đến 6 tháng. Tôi quay lại Mỹ sau 6 tháng, một cảm giác xa lạ chợt đến. 6 tháng tách xa cộng đồng làm như đã có những khác biệt quá lớn lao. Tôi vẫn phân vân không biết nên quyết định về hay ở lại Mỹ thì có anh bạn đang ở Việt Nam kệu réo: Mày ở lại Mỹ làm gì, về đây tao với mày mua chung miếng đất làm cái trang trại gần thành phố an dưỡng hưu trí cho rồi. Đột nhiên tôi thấy anh em họ hàng hiện ra. Có người giàu có, có người quá khổ, một lũ cháu dại, những quyến luyến thân tình.

Thế là tôi ok về Việt Nam.

Có thể bài viết trước tôi lấy cái tựa đề như vậy chưa hẳn là phù hợp. Có lẽ, tôi phải đặt cho câu chuyện một cách gọi nhẹ nhàng hơn, như may mắn đã đến với tôi như thế nào trên đất Mỹ mới là đúng. Gọi như thế nào có thể chẳng quan trọng gì, cái quan trọng là trong hai bài viết này tôi đã có dịp cùng chia sẻ với các bạn một câu chuyện thật đời người. Thành công cũng lắm, mà thất bại cũng nhiều.

12 câu tôi đúc kết dùng làm topic cho từng đoạn trong câu chuyện, chẳng phải ngẫu nhiên mà có. Nó được tôi rút gọn để chia sẻ với các bạn một điều: Sự thành công không căn cứ vào một điều nhất định nào, mà nó cần tất cả các yếu tố để thành công từ may mắn, gian truân, trí tuệ và cả độc ác nữa. Vì vậy mới có khi cứng phải cần mềm, và đừng mang cái tôi ra ca tụng. Đạo lý đòi hỏi con người phải công bằng. Đức tin là của trân bảo, nhưng đôi lúc lại chỉ là cát bụi vì vậy mới có dịu ngọt chớ nghe. Câu chuyện của tôi chấm dứt ở đây, vô cùng cảm kích các Bạn đã có những phản hồi ưu ái dành cho tôi.

Kính chào.

Charles Tran
Read More ->>
 
Copyright © 2011 Thị Trường Nước Ngoài